GO8
Hướng dẫn GO8

Góc Nhìn GO8: Djokovic: Tôi sẽ kết thúc sự nghiệp tại Olympic Los Angeles

Bài viết GO8 cập nhật hướng dẫn, kinh nghiệm giải trí trực tuyến, ưu đãi hội viên và thông tin hỗ trợ dành cho người chơi Việt Nam.

Góc Nhìn GO8: Djokovic: Tôi sẽ kết thúc sự nghiệp tại Olympic Los Angeles

2026-08-18 admin lượt xem

Khi vô số huyền thoại lần lượt khép lại chương đời thi đấu và thế hệ mới mạnh mẽ tiếp quản, Novak Djokovic ở tuổi 39 vẫn đứng trên đỉnh tennis chuyên nghiệp. Sau hơn hai thập kỷ thăng trầm trên sân cỏ, nhà vô địch được nhiều người xem là tay vợt vĩ đại nhất lịch sử đã tự định ra hồi kết rõ ràng cho sự nghiệp của mình. Trong cuộc phỏng vấn sâu với tờ Mundo Deportivo của Tây Ban Nha, Djokovic thẳng thắn nói: mục tiêu cuối cùng của anh là Olympic Los Angeles 2028, khoác quốc kỳ Serbia để khép lại sự nghiệp một cách trọn vẹn. Đó không chỉ là ước nguyện trên sân đấu, mà còn là cách “Sói mùa đông” này lý giải tình yêu, sự kiên trì và một kết thúc viên mãn.

Với Olympic Los Angeles 2028, Djokovic chưa bao giờ xem đó chỉ là một mục tiêu giải đấu thông thường, mà là điểm đến cuối cùng gói ghém cả giấc mơ, khát vọng lẫn nỗi ám ảnh. “Đó vừa là giấc mơ, vừa là mục tiêu, vừa là khát khao khắc sâu trong lòng,” anh nói. Giờ đây anh chủ động cắt giảm lịch thi đấu, không còn quanh năm rong ruổi khắp nơi như hai mươi năm trước; mọi sự từ bỏ đều hướng tới cuộc hẹn bốn năm ấy.

Tuổi tác không đánh bại được sự kiên trì, nhưng Djokovic ngày càng hiểu ý nghĩa của việc cân bằng đời sống và sân đấu. Tennis đã ngấm vào máu, là hạt nhân sự nghiệp suốt đời, song anh không muốn để sân cỏ chiếm hết cuộc sống. Anh chọn chậm lại, tinh giản lịch thi đấu, để dành thêm thời gian làm chồng, làm cha, làm con, làm anh em, vun đắp những điều mình yêu và khám phá khả năng ngoài sân đấu.

Với anh, tennis chuyên nghiệp là sự tập trung và hy sinh tột độ; còn một cuộc đời trưởng thành không phải là đuổi theo một cực đoan duy nhất, mà là sự viên mãn có căng có chùng. Anh vẫn giữ kỷ luật và tình yêu tột cùng, vẫn khao khát khoác áo đội tuyển quốc gia trên sân lớn nhất, chỉ là không còn mải mê gom thêm danh hiệu vô tận, mà tập trung vào mục tiêu quý giá nhất: đến Olympic Los Angeles, với tư cách chiến binh Serbia, chào tạm biệt tennis một cách đàng hoàng, không hối tiếc.

Trong cuộc phỏng vấn này, Djokovic lần đầu giải thích sâu ý nghĩa bộ phim tài liệu cá nhân Sói mùa đông (The Winter Wolf), sắp ra mắt vào thứ Năm tuần này, để công chúng nhìn thấy cội nguồn tinh thần đã nâng đỡ anh suốt đời. Tựa phim chứa toàn bộ màu sắc cuộc đời và hành trình trưởng thành của anh. “Tên gọi ấy đại diện cho sự bền bỉ và không bao giờ bỏ cuộc,” Djokovic nói.

Sinh ra ở vùng núi Serbia, lớn lên trong những năm tháng đặc biệt, từ nhỏ anh đã tôi luyện tâm tính giữa núi rừng mùa đông: trượt tuyết, chạy, đối diện khó khăn. Cái lạnh khắc nghiệt mài ra tố chất đi ngược dòng, càng ngã càng mạnh. Trong vô số khoảnh khắc tối tăm trên sân lẫn ngoài đời, khi bế tắc bao trùm, khi ai cũng nghi ngờ phía trước, khi chiến thắng tưởng như quá xa, chính bản năng sói mùa đông ấy đánh thức sức mạnh bên trong, giúp anh phá vỡ xiềng xích và tiến lên ngược gió. Tựa phim không chỉ soi chiếu tuổi thơ, mà còn tóm gọn sự nghiệp: chưa từng một đường thẳng, luôn cắn răng lên đỉnh giữa tranh cãi, thương tích và hoài nghi.

Phía sau huyền thoại là những sự hy sinh và lựa chọn ít ai hình dung nổi. Nói về được mất trong sự nghiệp, Djokovic luôn thẳng thắn, không oán trách. Anh thừa nhận: thành tựu tột bậc luôn đi kèm hy sinh tột bậc. Vì giấc mơ tennis, anh từ bỏ tuổi thơ và thanh xuân của người thường, bỏ lỡ thời gian bên người thân, vắng mặt ở vô số khoảnh khắc đời thường. Khi bạn cùng trang lứa chơi đùa, tận hưởng tuổi trẻ vô tư, anh ngày ngày ngâm mình trên sân tập, lênh đênh trên các giải đấu, một mình chịu sự cô độc và áp lực của tennis, gánh hết thương tích, thất bại và dư luận.

Nhưng anh không hối hận, cũng không phàn nàn nửa lời. Với anh, mọi gian nan, nuối tiếc, thử thách và vinh quang đều là phần không thể thiếu của hành trình. Đó chính là giá trị cốt lõi Sói mùa đông muốn truyền tải. Bộ phim do Jason Hehir, đạo diễn của The Last Dance, thực hiện, không cố chất đầy danh hiệu hay thần thánh hóa sự nghiệp, mà cởi bỏ hào quang để hiện thực cuộc đời trọn vẹn của Djokovic.

Phim không né đáy vực, tranh cãi, sự cố chấp lẫn những lần giằng xé, thẳng thắn cho thấy giai đoạn anh từng bị xem là “kẻ phản diện của tennis”, “kẻ ngoài cuộc lập dị”. Từ cậu bé Serbia lớn lên trong chiến tranh đến tay vợt đỉnh cao bị dư luận soi xét, từ những lần thất bại nuối tiếc đến những lần lật ngược thế cờ, ống kính ghi lại từng trải nghiệm đã hun đúc nên Djokovic ngày nay.

Với Djokovic, huyền thoại thật sự không phải sự hoàn hảo một đường thẳng, mà là trải qua nghìn dặm vẫn còn tấm lòng son. Anh muốn bộ phim vượt khỏi ranh giới thể thao, để mọi khán giả — dù có yêu tennis hay không — đều nhận ra sức mạnh phổ quát: bền bỉ, kiên nghị, tự tin, biết ơn; luôn tin vào giấc mơ, luôn trung thành với bản thân, luôn giữ lấy điều mình yêu.

Mở đầu phim là khoảnh khắc kinh điển tại Olympic Paris 2024, cũng là điểm sáng quý giá và cảm động nhất trong sự nghiệp Djokovic. Ở tuổi 37, lần thứ năm dự Olympic, sau bốn lần hụt vàng và nhiều lần suýt vào chung kết, anh cuối cùng đánh bại Alcaraz đang ở đỉnh cao để hoàn thành giấc mơ huy chương vàng.

Nhìn lại hành trình ấy, Djokovic vẫn khó giấu xúc động. Nỗi tiếc huy chương đồng Bắc Kinh, sự day dứt sau nhiều kỳ Olympic gãy gánh, những giới hạn thể xác do tuổi tác, tiếng nghi ngờ bên ngoài — không thứ nào chặn được bước chân anh. Khi người đàn ông 37 tuổi đứng trên bục cao nhất Paris, khi vợ con chứng kiến vinh quang tại chỗ, khi anh khoác quốc kỳ Serbia, khoảnh khắc ấy gom hơn mười năm kiên trì và chờ đợi, trở thành sự viên mãn không gì thay thế được.

“Có lẽ đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong sự nghiệp tôi.” Giữ vững sơ tâm ở độ tuổi đẹp nhất, bù đắp nuối tiếc cả đời vào giai đoạn cuối sự nghiệp — chiến thắng ấy không chỉ là một tấm vàng, mà còn là phần thưởng cho hàng chục năm kiên trì, nhẫn nại và không bỏ cuộc. Chính sự viên mãn ấy khiến anh càng chắc hướng đi phía trước: muốn khép lại sự nghiệp bằng cách thức long trọng và chân thành tương tự.

Nhiều năm sống trên đỉnh, chữ “giải nghệ” luôn xoay quanh Djokovic, nhưng cuộc đời anh chưa từng kết thúc tiêu cực, chỉ có những bước tiến từ tốn. Giờ đây anh không mệt mỏi vì giải nghệ, chỉ còn kỷ luật và mục tiêu rõ ràng. Anh luôn tìm cân bằng tối ưu giữa đời sống cá nhân và sân đấu chuyên nghiệp, giữ thói quen nghỉ ngơi và tập luyện cực kỳ kỷ luật, chăm sóc sức khỏe thể chất lẫn tinh thần, để đón từng trận đấu, từng chặng đời với trạng thái sung mãn nhất.

Nhìn lại sơ tâm, Djokovic thuở nhỏ từng ôm giấc mơ trở thành tay vợt chuyên nghiệp, vô địch Wimbledon, lên số 1 thế giới. Khi ấy anh chẳng dám tưởng tượng mình sẽ viết nên huyền thoại tennis chưa từng có. Giờ nhìn lại, anh đầy biết ơn — biết ơn thuận cảnh lẫn nghịch cảnh, biết ơn mọi cuộc gặp gỡ và mài giũa. Chính tất cả những điều ấy ghép nên cuộc đời huyền thoại độc nhất, hun đúc nên con sói mùa đông không bao giờ tàn.

Trước mọi trải nghiệm đã qua, Djokovic nói thẳng: không hối tiếc. Mỗi dịp gặp gỡ đều có ý nghĩa; mỗi lựa chọn, mỗi thắng thua, mỗi được mất đều là nền móng hun đúc nhân cách. Anh không vướng vào nuối tiếc cũ, không chấp niệm tranh cãi cũ, luôn đối đãi người khác bằng tấm lòng thành, làm việc hết sức, chấp nhận mọi sự không hoàn hảo và thản nhiên đi tới mục tiêu đã định.

Năm tháng dài, tình yêu không tắt. Câu chuyện tennis của Djokovic vẫn tiếp diễn. Rồi chúng ta sẽ chứng kiến con sói mùa đông đã trải gió sương ấy, dưới nắng Los Angeles, hoàn tất lời chào tạm biệt vừa dịu dàng vừa long trọng nhất, để lại hồi kết viên mãn cho lịch sử huyền thoại tennis.

Ảnh

Ảnh

Ảnh

Ảnh

Ảnh

Ảnh

Ảnh

Cập nhật lúc 2026-08-18 15:51.