Góc Nhìn GO8: Rốt cuộc, màn vung tiền điên cuồng của Nottingham Forest có hợp lý?
Chỉ vài tuần trước, Nottingham Forest còn có tỷ lệ cược xuống hạng rất thấp tại Premier League. Sau 20 năm vắng bóng, màn trở lại giải đấu cao nhất nước Anh của họ khi ấy trông chẳng khác nào một chuyến ghé thăm chóng vánh.
Khi mùa giải mới trôi qua chưa đầy một phần ba chặng đường, Tricky Trees chỉ giành được đúng một chiến thắng, cũng là trận duy nhất họ giữ sạch lưới. Những thất bại liên tục nối tiếp nhau.
Nếu kết quả đã tệ hại thì màn trình diễn của họ cũng chẳng khá hơn. Sự thiếu gắn kết rõ ràng là nguyên nhân chính, đặc biệt thể hiện ở hàng phòng ngự, nơi các hậu vệ thi đấu như thể họ là những người xa lạ. Dĩ nhiên, phần lớn là bởi họ thực sự chưa quen biết nhau.
Hai mươi hai bản hợp đồng. Đó là con số cuối cùng đáng kinh ngạc sau một mùa hè chuyển nhượng cuồng nhiệt, điều chưa từng xuất hiện trước đây, nhất là ở một câu lạc bộ vừa thăng hạng.
Có thời điểm, Forest dường như cứ cách một ngày lại chiêu mộ thêm một cầu thủ. Đáng chú ý, cuộc mua sắm tưởng chừng không theo bất kỳ định hướng nào ấy tiêu tốn 160 triệu bảng, khiến mức chi ròng của họ cao hơn tổng mức chi ròng của Bundesliga, Ligue 1, La Liga và Serie A cộng lại.
Tuy nhiên, dù số tiền bỏ ra là một chủ đề đáng bàn, cuộc tranh luận thực sự lại tập trung vào số lượng tân binh khổng lồ. Phải thừa nhận rằng mùa trước Forest sở hữu nhiều cầu thủ theo dạng cho mượn và khi họ trở về các câu lạc bộ chủ quản, đội bóng buộc phải tìm người thay thế.
Nhưng số cầu thủ họ mua về vượt xa nhu cầu bù đắp những vị trí đó. Với nhiệm vụ tìm hiểu và định hình một đội hình gần như hoàn toàn mới, Steve Cooper làm thế nào để thực hiện điều ấy trong lúc vẫn phải thích nghi với một cấp độ cạnh tranh cao hơn?
Quả thực, ông phải làm thế nào đây?
Trong những tuần đầu tiên, các cầu thủ liên tục được đưa vào rồi rút ra, có người gây ấn tượng trong những lần xuất hiện ngắn ngủi, có người lại không đáp ứng được kỳ vọng. Việc đội hình xuất phát liên tục thay đổi đương nhiên dẫn đến những màn trình diễn thiếu ổn định.
Đến vòng 10, Cooper đã sử dụng 28 cầu thủ khác nhau trong quá trình chật vật tìm ra đội hình tối ưu. Vì thế, sự liên kết giữa các vị trí trên sân không thể hình thành, còn khả năng thấu hiểu cách di chuyển của nhau cũng vô cùng hạn chế.
Còn tinh thần đoàn kết — vốn thường là phẩm chất quan trọng nhất đối với bất kỳ đội bóng mới thăng hạng nào — thì bị thay thế bằng một tình trạng hỗn loạn tương đối.
Khi chuỗi kết quả nghèo nàn khiến Forest chôn chân dưới đáy bảng, những người theo trường phái “tôi đã bảo rồi mà” đồng loạt xuất hiện, gần như với thái độ hả hê.
Tuy nhiên, trở lại với hiện tại, tình hình đã được cải thiện đáng kể. Một loạt màn trình diễn tích cực đã giúp Forest tiến sát khu vực giữa bảng xếp hạng. Quan trọng hơn, Cooper dường như đã gắn kết được một tập thể từ rất nhiều mảnh ghép rời rạc.
Cặp trung vệ Joe Worrall và Willy Boly cho thấy nhiều triển vọng. Trên hàng công, Morgan Gibbs-White đang phối hợp ăn ý với Brennan Johnson.
Tỷ lệ cược trực tuyến dành cho Forest đã khả quan hơn đáng kể. Nhờ đó, chúng ta có thể bắt đầu nhìn nhận cuộc càn quét thị trường chuyển nhượng của họ vào mùa hè năm ngoái dưới một góc độ tích cực hơn.
Nếu thừa nhận rằng đội hình Nottingham Forest hiện mạnh hơn đáng kể so với 12 tháng trước — với rất nhiều tuyển thủ quốc gia và những cầu thủ giàu kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao — thì có lẽ có thể nói câu lạc bộ vùng Midlands đã tiến hành một cuộc nâng cấp thần tốc, thay vì cải thiện từng bước như cách các đội ngoài nhóm sáu ông lớn thường lựa chọn.
Và nếu quả thực là như vậy, họ sẽ có cơ hội cạnh tranh với nhóm sáu ông lớn nhanh hơn rất nhiều.
Chiến lược của họ có hợp lý không? Hoàn toàn không. Đó là một canh bạc đầy rủi ro, thậm chí liều lĩnh. Nhưng giờ chẳng còn ai nói “tôi đã bảo rồi mà” nữa, và ít nhất đó cũng là một khởi đầu.
Cập nhật lúc 2026-07-21 16:20.